23/01/2020

Bước đến rồi rời đi
Dịu dàng lại giận dữ
Sóng chẳng thể hiểu được
Cát lòng hoài ưu tư
Mãi uốn lượn mái tóc
Nhờ Gió cuốn lên cao
Vỗ vai Đá ồn ào
Sóng kiêu kỳ, lơ đãng...
Cát trầm lặng bình thản
Nhận bao mảnh sò, trai
Rạch những vết thật dài
Trong đùa nghịch của Sóng
Nhưng ngàn sau vẫn thế
Cát vẫn rộng vô bờ
Mãi ngắm Sóng mộng mơ
Hóa bạch kim trong Nắng
Và khi ngưng tiếng hát
Sóng chợt đến dịu dàng
Vượt bể dâu trái ngang
Sóng chỉ về bên Cát.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *