Nếu một chuyên gia tiếng Việt vô tình đi vào lò luyện thi Toán thì tất cả những gì anh ấy nghe được trên bục giảng không khác beat “Chúng ta không thuộc về nhau” của Tùng Núi bật với vận tốc x2.
Thật ra, nói thì anh chị tự ái chứ đa số chúng mình lại rất dốt tiếng Việt chứ không chỉ dốt tiếng Anh. Khả năng diễn giải, sử dụng từ vựng, giải thích kiến thức chuyên ngành bằng tiếng mẹ đẻ còn yếu kém. Gốc đã không vững thì đừng đua đòi xây nhà lên cao.
Nên nhớ rằng, ngay cả dân bản xứ cũng không thể hiểu được những thuật ngữ chuyên sâu về kinh tế, kỹ thuật… vì vậy cái cần nhất vẫn là tư duy. Còn việc truyền tải tư duy ấy qua ngôn ngữ khác hãy để người chuyên nghiệp hỗ trợ mình.
Ngôn ngữ là phương tiện truyền đạt tư duy. Mình có “tài sản quý là tư duy” thì thuê shipper vận chuyển. Hà cớ gì cứ đòi hỏi phải giỏi mọi thứ trên đời? Và điều này là rất khó.
Nếu đọc đến đây anh chị vẫn chưa tin tôi thì hãy thuê một dịch giả tiếng Anh chuyên dịch sách ngôn tình để thay mặt công ty đi giao dịch hợp đồng xây lắp cầu dầm băng cao tốc hay phân tích tổng quan thị trường chứng khoán quý 2. Đấy chuyên gia tiếng Anh đấy. Xem cuối buổi kết quả có ổn không? Ổn! Nhưng mà ổn đầy bìa mà thôi.
Thế nên đừng quá tôn sùng tiếng Anh mà lơ là kiến thức chuyên ngành (dù được dạy hoàn toàn bằng tiếng Việt). IELTS siêu cấp vào cuộc họp cũng sẽ như người đứt dây thanh quản nếu ú ớ kiến thức nền.
Học giỏi tiếng Anh là tốt, rất tốt nhưng không phải bất chấp để giỏi mà bỏ qua nền tảng. Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh – chỉ cần anh là kỹ sư siêu giỏi, chị là bác sĩ phẫu thuật thật khéo tay thì dẫu có dốt tiếng Anh cũng giống như tờ 100 usd dính tí bọt cà phê trên góc. Hơi lem tí nhưng giá trị vẫn vẹn toàn.
Nếu chỉ cần giỏi tiếng Anh là giàu, là làm ăn với Tây vanh vách thì giáo viên tiếng Anh đâu có nghèo và thất nghiệp đông như bây giờ.
#Anh Ba Sài Gòn

Tin cùng chuyên mục:
Những ca khúc hay nhất của Hamlet Trương
Bàu Trắng – Bình Thuận
Đường biển Cà Ná – thiên đường trên mây
Tryền thuyết vua Lê Lợi gặp Nguyễn Xí